Chùa cổ Sùng Khánh từ đời Trần nổi tiếng ở Hà Giang

Chùa Sùng Khánh còn gọi là chùa làng Nùng, tọa lạc trên đỉnh một quả đồi ở bên bờ phải dòng sông Lô thuộc thôn Nùng, xã Đạo Đức, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang, cách trung tâm thị xã Hà Giang 9 km.

Chùa cũ vốn là một công trình thờ Phật từ đời Trần quí hiếm trên miền Thượng du còn sót lại, khung đỡ được làm bằng gỗ, lợp lá, dựng vào năm 1356, nhưng đã bị đổ nát từ lâu. Ngôi chùa Sùng Khánh hiện nay được nhân dân nơi đây và người hành hương thập phương người góp công người góp của xây dựng vào năm 1989, tọa lạc trên nền ngôi chùa cũ nhưng nhỏ và thấp hơn.

Chùa Sùng Khánh có kiến trúc đơn giản, xây dựng theo hình chữ Nhất, chỉ gồm một gian chánh điện diện tích 26 m2, cao 4.3 mét với một cửa chính và hai cửa phụ ở hai bên, vách gạch, lợp ngói có tường bao quanh. Ngay cửa chính đi vào là nơi thờ Phật được xây dựng bệ để đặt một số đồ thờ. Phía trên bệ thờ treo một bức tranh có hình Phật bà Quan Âm thay cho tượng Phật. Tấm bia đá ở bên trái bệ thờ là di sản quí giá nhất của chùa Sùng Khánh nổi tiếng này, ghi công lao của những người đã có công xây dựng ngôi chùa tiêu biểu là, ông Nguyễn Ân là chú của một tù trưởng miền núi có công rất lớn trong việc tu tạo ngôi chùa, và dựng bia công đức vào tháng Giêng năm Bính Thân niên hiệu Thiệu Phong (1356).

Chuông cổ chùa Sùng Khánh

Đường lên chùa Sùng Khánh

Bia cao 0.90 mét, rộng 0.50 mét, trên bia có chạm khắc hình lưỡng long chầu Phật Bà Quan Âm, văn bia do Phụng Độc Học sinh, Thứ sử trực thư Tạ Thúc Ngao soạn vào tháng 3 năm 1367. Bên phải của bệ thờ treo quả chuông đúc vào năm trùng tu chùa, thời hậu Lê (1705). Chuông cao 0.90 mét, đường kính miệng chuông chạm khắc nhiều hoa văn tinh xảo. Hằng năm, đến ngày 3 và 4 tết bà con dân tộc trong vùng lân cận kéo về tụ hội vui xuân, các trò chơi được tổ chức vừa mang bản sắc dân tộc cổ truyền của dân địa phương như: ném còn, kéo co, vừa đan xen một số trò chơi thể thao hiện đại như: bóng đá, bóng chuyền.