Chùa Pháp Môn – Tổ tiên của các ngôi chùa trong khu vực Quán Trung

Chùa Pháp Môn (法门寺) tọa lạc tại thị trấn Pháp Môn, huyện Phú Phong, tỉnh Thiểm Tây, cách thành phố Tây An, tỉnh Thiểm Tây khoảng 120km về phía Tây. Chùa được coi là “Tổ tiên của các ngôi chùa trong khu vực Quán Trung”.

Chùa Pháp Môn được xây dựng dưới thời Đông Hán (từ năm 25 – 220) để tôn trí xá-lợi của Đức Phật Thích Ca. Lúc ban sơ, chùa được gọi tên là A Dục. Theo truyện tích A Dục Vương, vua A Dục từng đem xá-lợi Phật Thích Ca chia làm tám vạn bốn ngàn phần rồi đem cúng dường đến tám vạn bốn ngàn tháp trên khắp thế giới, hộp xá-lợi ngón tay Phật tại chùa Pháp Môn bây giờ là một trong số đó.

Đến triều nhà Đường, chùa A Dục được đổi thành chùa Pháp Môn và trở thành ngôi chùa hoàng gia. Trong khuôn viên chùa có xây dựng một ngôi tháp lớn cao 13 tầng để tôn thờ xá-lợi Phật.

Trải qua quá trình lịch sử lâu dài, ngôi bảo tháp chùa Pháp Môn không được sửa chữa, nên vào năm 1981, bên mặt Tây ngôi tháp bị vỡ ra. Năm 1986, một nửa tháp bên Đông cũng bị sụp. Năm 1987, để trùng tu bảo tháp, chính quyền tỉnh Thiểm Tây quyết định tiến hành khai quật, khảo cổ phần nền tháp và các di tích xung quanh ngôi chùa.

chua noi tieng , Chùa nổi tiếng Nhật Bản, chùa nổi tiếng, Kwong Fook Ngan, chùa Hang Kwong Fook Ngan, chua noi tieng Trung Quoc, chua Phap Mon Trung Quoc

Trong lúc khai quật, một nhân công tình cờ phát hiện cửa vào một cung điện dưới lòng đất (địa cung). Cánh cửa dẫn vào địa cung là một lối đi nhiều tầng cấp bằng gạch. Trên các thang cấp được rải đầy các loại tiền đồng lớn nhỏ. Cuối đường hầm là cửa đá thứ hai, nơi cất giấu các văn bia. Trên bia ghi lại, Trung Quốc trong thời gian từ Nguyên Ngụy cho đến đời Đường, các đế vương đều theo lệ nhiều lần đến chùa lễ bái xá-lợi Phật. Sau cửa đá thứ hai là Tiền thất, trung tâm địa cung, là phù điêu bằng bạch ngọc đời Hán khắc thành tháp A Dục vương. Đây là nơi đáng để du khách hành hương Phật giáo ghé thăm!

Phần cuối cùng của Tiền thất xuất hiện cửa đá thứ ba, bên trong lại thêm một thế giới trân bảo, được gọi là Trung thất. Sau bức tường Trung thất phát hiện thêm cánh cửa đá thứ tư. Vào bên trong là Hậu thất. Bên dưới phía cuối Hậu thất là một mật khám. Và người ta đã phát hiện ra bốn viên xá-lợi xương ngón tay Phật được lưu giữ dưới địa cung của chùa.

Bốn viên xá-lợi được lần lượt phát hiện như sau: Viên thứ nhất, xá-lợi chất ngọc được thờ trong tám lớp hòm quý. Viên thứ hai, xá-lợi chất ngọc phát hiện tại Trung thất. Viên thứ ba, xá-lợi chất xương phát hiện tại mật khám của Hậu thất. Và viên thứ tư, xá-lợi chất ngọc được phát hiện tại Tiền thất, được an trí trong hòm bạc mạ vàng thờ trong tháp A Dục Vương bằng đồng đời Hán.

Trong bốn viên xá-lợi, viên thứ ba (chất xương) là linh cốt xá-lợi, còn lại ba viên kia là ảnh cốt (ảnh cốt tức là hình ảnh mô phỏng xá-lợi Phật được tạo ra để thờ tượng trưng thay cho linh cốt xá-lợi – xá-lợi thật, nhằm tránh bị thủ tiêu hoặc đánh cắp trong các thời Phật giáo bị hủy diệt).

 

Nguồn: Giacngo

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *